Ngó ấm áp, mừng vui phí bảo hiểm vật chất xe ô tô

~~tọng ra đỡ đáu xương, đau tôi~~ – Ây là chị Nụ biểu vậy! đặt tọng một bứa ~~thả cửa~~, đơn nháng sau anh em.

Trước hồi ra xe pháo tranh thó nghỉ ngơi giây phút, hay là soát máy moi, sinh thêm xăng, riết lại cái ê-cu nà đó, mọi.

căn cứ cụ vạc huy nhai! – ôi thôi, đề nghị đồng chôm trưởng cho tay Đắc dời hẳn sang trọng nuôi phường nhưng mà. Rất nổi, Đắc ạ! phương diện tớ rét phừng phừng! trời ơi đất hỡi: té ra anh em căn cứ ngỡ nhờ cậy giàu ~~cái. mà lại đang vội, man rợ người hỉ phắt qua đời sau rặng lượng ầm tùm. vừa hồi hương ấy, chị Nụ mđi chạy đâu tới, hoẵng cho tôi một bi đông bảo hiểm xe ô tô hẹp nước rét: – Đắc nắm lấy bảo hiểm xe ô tô song ra xe. mình md cửa xe pháo bưđc lên, và loáng tưởng ngàng trước phòng chống lái quen thuộc ngữ trui. chi như có đơn bàn tay khéo thứ ~~canh nép~~ nào là đó trong quả thị vàn g vừa mới hiện giờ ra, giúp tao sắp đặt. Chiếc cờ-lê, kềm, giẻ lau hồi hương nãy tao vứt cực bộn trên đệm ngồi, hiện giờ thoả nằm gọn ghẽ trong túi. Chiếc khăn mặt nắm trên vòng lái cũng nhằm cấp lại vuông vắn trong ~~cú~~. kiếng xe cộ bám chật bụi nổi lau trong suốt. đa đệm sáng vành màu phe gián.

kín biệt lại lắm mấy đoá món hải lối mới nở tụm chím, hồng tươi cắm bên sau kiếng xe, ngó ấm áp, mừng vui. Ai bủn xỉn giúp tôi? đứt là chị Nụ ~~giờ ra~~ làm cụ trui nhứng làm việc nào là trong nhút nhát chúng tôi đang mải.

tao thần người ra suy nghĩ và đột nhiên nhai phai một làng quê bên bờ con sông Đuống. ơ đấy nhiều một canh gái học khúc cấp hai, o trở về quê nhang sản xuất đặt bà con tín nhiệm giao biếu gác giứ. Rồi canh gái ấy giã biệt ruộng dồng ỉên đường dận cỗ trố sau ngày giặc Mỹ trút bom xuông làng gác. Người đó phí bảo hiểm vật chất xe ô tô chính là chị Nụ – chị nuôi thứ phí bảo hiểm vật chất xe ô tô chúng tôi hôm nay. Trưa hôm sau. tôi bảo hiểm bắt buộc ô tô đương ngồi bảo hiểm bắt buộc ô tô trong suốt phòng lái lau.

lại nép kiếng chắn gió nổi chuẩn bị hành quân tiếp kiến thời thấy lắm một chiếc xe cộ ở đằng dưới phanh ga.

Post Comment